truyen thien su tai xuat

Căn cứ vào loại hình kịch bản phim truyện; phim tài liệu, khoa học; hoạt hình; phim kết hợp các loại hình, Chủ đầu tư quyết định thành lập Hội đồng. Hội đồng có chức năng tư vấn cho chủ đầu tư trong hoạt động thẩm định kịch bản sản xuất phim sử dụng ngân báo, phòng tránh, giåm nhe thiên tai; day mqnh úng chuyen giao nhùng thành titu khoa hQC công nghê vào sån xuat trong lïnh vvc phát trien näng luqng sach, näng luqng tái tqo và kÿ thuât cao trong ngành näng luqng dáp úng các tiêu chuân quôc te; quån lý và kiêm soát chât luqng không khí, täng cuðng quån lý, Tóm lượt về truyện chữChư thiên: Từ Mao Sơn xuất sư bắt đầu Online. Vai chính diệp giản bị bệnh sau khi chết trọng sinh đến một cái nhiều điện ảnh thế giới dung hợp thế giới. Từ nhỏ bị Mao Sơn tính huyền đạo trưởng đưa tới trên núi tu hành, đạo hào định Khi được hỏi về MV Ngôi sao cô đơn, đánh dấu sự trở lại của Jack sau loạt ồn ào tình ái, Thiên An cho biết bản thân quá bận rộn nên vẫn chưa có thời gian xem MV.Người đẹp cũng bày tỏ thái độ không muốn nhắc đến 'người cũ' và không muốn nhắn nhủ gì, dù chỉ là lời chúc mừng MV đang dẫn đầu top Nam tai Ðài Trung, Chú Vân tai Ðà1 Nam. Vói Thiôn tông, Thien môn Phong Pham dä dutdc xüóng mot cách sôi dong vdi nhüng khoá tu tap thi6n. Bach Van, ChLtõng Hoa và Ðài Nam dñ thiõt lap các tràng cúa Thiên tông và thu hút nhiêu dôi tuc'ng trí thúc. Tü nam 1980, Nông Thlôn TV ctha pháp su Mann Mit Grill Sucht Frau Mit Kohle T Shirt. Chương 13 Đến nhà họ Hà hỏi cưới Cái gì? Mọi người nhất thời kinh ngạc, ánh mắt từ hâm mộ biến thành trào phúng. “Tôi còn tưởng là cậu ấm của gia tộc lớn nào, thì ra chỉ là hạng phế vật thất nghiệp!” “Đúng thế, thuê được xe sang thì cho rằng mình là người giàu à? Thật nực cười!” Nghe tiếng trào phúng của mọi người, Hà Sâm luôn coi trọng thể diện lập tức tái mặt, chỉ vào Hà Tố Nghi gầm lên “Đây là người đàn ông con chờ năm năm? Một thằng phế vật không có việc làm? Hà Tố Nghi, rốt cuộc con nghĩ gì vậy hả? Năm năm qua, ba giới thiệu cho con bao nhiêu người, họ không chê con dẫn theo một đứa con riêng, chỉ cần con gật đầu thì có thể sống không cần lo ăn lo mặc! Vậy mà con thà chịu khổ năm năm chỉ vì chờ một thằng phế vật như vậy?!” Hà Sâm không chỉ cảm thấy mất mặt mà còn thất vọng và thương tiếc con gái Mặc dù Hà Tố Nghỉ khiến ông ta bị sỉ nhục, nhưng cô vẫn là con gái của ông ta. Ông ta cũng mong con gái mình sống sung túc cả đời, nhưng Diệp Phùng nhìn kiểu gì cũng không giống người có thể mang lại hạnh phúc cho con gái mình! Đứng từ góc độ của một người cha, không có vật chất bảo đảm thì lấy đâu ra tư cách bàn chuyện tình yêu? “Con đúng là làm mất hết thể hiện của nhà họ Hài” Hà Tố Nghi thất vọng nhìn cha mình. Cô căn môi, ôm chặt Thi Nguyệt, cười đau khổ “Được, con mất mặt! Từ nhỏ đến lớn, ba đã quan tâm con được gì chưa?!” Sau đó cô tuyệt vọng lắc đầu “Diệp Phùng, chúng ta đi thôi.” Diệp Phùng bỗng nắm tay cô, nở nụ cười “Đi ư? Tại sao lại phải đi? Nơi này vốn là nhà em! Mọi thứ ở đây vốn nên thuộc về em! Chứ không phải là thuộc về người ngoài không chút liên can!” Hai chữ “người ngoài” khiến sắc mặt Điền Vân và Hà Tố Di thay đổi. Hà Tố Di trào phúng nói “Đúng là to mồm. Hèn chỉ anh biết mất năm năm, đột nhiên xuất hiện trước mặt Hà Tố Nghi, xem ra là thứ nghèo kiết xác nhà anh muốn mượn Hà Tố Nghỉ để mưu toan tài sản nhà họ Hài” Nghe vậy, mọi người nhất thời cả kinh. Nhưng nghĩ kỹ lại thì rất có khả năng, một thằng nghèo chẳng có gì, biến mất năm năm rồi đột nhiên xuất hiện, nếu không phải mưu đồ tài sản nhà họ Hà thì còn muốn gì? “Hừ! Vọng tưởng!” Hà Sâm phất tay, sắc mặt tái mét “Tôi sẽ không bao giờ cho phép con gái tôi gả cho loại người nghèo kiết xác như cậu!” Hà Tố Nghi cũng giận dõi nhìn ông ta “Con muốn gả cho ai, ba không có tư cách can thiệp.” “Hừ! Chỉ cần ba vẫn là ba con thì có quyền lợi này! Một tên nghèo kiết xác không có trách nhiệm như vậy sẽ không cho thể con hạnh phúc!” Diệp Phùng không giận mà chỉ mỉm cười “Sao ông biết tôi không thể cho Tố Nghi hạnh phúc?” Đúng lúc này, Hà Tố Di lên tiếng “Bởi vì bạn trai tôi là cậu ấm nhà giàu đến từ thủ đô, tài sản hàng chục tỷ. Thân là chị gái tôi, sao có thể gả cho người kém hơn chứ?” Nghe như lấy lòng, nhưng giọng điệu tràn ngập trào phúng. Cô ta vừa dứt lời thì một giọng nói to rõ vang lên “Giờ lành đã đến, nhà họ Hà nhận quà tặng!” Vừa dứt lời, từng người nối đuôi nhau đi vào nhà họ Hà. Mỗi người đều bưng một cái khay trên tay, trên khay che vải đỏ, sau đó một người đàn ông trung niên bước lên trước, vén tấm vải đỏ đầu tiên. “Một trăm thỏi vàng!” Dưới ánh nắng chiếu rọi, hoàng kim rực rỡ ánh sáng chói mù mắt mọi người. Kế tiếp là từng miếng vải đỏ được mở lên theo thứ tự. “Một căn biệt thự một ngàn mét vuông ở thủ đô!” “Một chiếc siêu xe đặc biệt trên toàn cầu!” “Ba viên Dạ Minh Châu Nam Hải!” Từng món quà giá trên trời thách thức trái tim của mọi người. Những thứ này phải trị giá bao nhiêu tiền chứ? Hà Sâm run rẩy hỏi “Thưa anh, những thứ này là sao vậy?” Người đàn ông cung kính nói “Theo mệnh lệnh của chủ nhân tôi, đến nhà họ Hà hỏi cưới.” Ánh mắt mọi người không hẹn mà cùng đổ dồn lên người Hà Tố Di. Vô số ánh mắt hâm mộ khiến sắc mặt Hà Tố Di trở nên đỏ ửng. “Tố Di, bạn trai em đối xử với em tốt quái” “Đúng thế, sính lễ đắt đỏ thế này, đúng là hâm mộ em chết mất!” Tiếng thán phục của mọi người khiến Hà Tố Di hếch cao cằm, sau đó khinh thường nhìn Hà Tố Nghi và Diệp Phùng, trào phúng nói “Thấy gì chưa? Đây là sính lễ của bạn trai tôi! Còn anh thì sao? Bất cứ một thứ gì trong này, anh có lấy ra được không?” Ngay khi mọi người đang cho rằng họ sẽ xấu hổ thì Diệp Phùng bỗng nở nụ cười “Cô dám chắc mấy thứ này là cho cô sao?” Chương 3 Cả đất nước đều kinh hãi Đêm nay, bóng đêm thâm trầm sâu thẳm. Một cơn gió lạnh bất thình lình thổi qua khiến bóng đêm tĩnh lặng càng thêm hiu quạnh. Tại chiến trường Đông, bỏ qua thi thể vẫn còn hơi ấm nằm la liệt trên mặt đất, một người vạm vỡ trực tiếp bóp vỡ di động, lệ khí càng nồng nặc. “Truyền mệnh lệnh của tôi, lập tức chỉnh đốn đội ngũ đi theo tôi!” Lúc này, mấy chiếc xe .Jeep chặn trước mặt họ, một gã đàn ông da đen cẩn thận nhìn anh ta “Vương Khinh Lâm, mày giết bao nhiêu {Để sư xuất sơn tương 3 Cả đất nước đều kinh hã người của Dong Binh Đoàn Vemon bọn tao mà muốn bỏ đi sao?” Vương Khinh Lâm lạnh lùng nhìn hẳn ta “Cút!” “Thật quá đáng!” “Cho dù Dong Binh Đoàn Overlord của mày là nhóm lính đánh thuê lớn nhất Đông Phi thì cũng không thể kiêu ngạo như vậy!” “Mày không cho bọn tao một lời giải thích thì đừng hòng rời đi!” Sát khí ngập trời lại bốc lên. “Sát!” Chỉ trong mấy phút, mặt đất lại có thêm thi thể, ba chiếc máy bay võ trang đột ngột bay lên không trung, thẳng tiến thành phố Hướng Dương. Học trò thứ chín của Đế Sư, đội trưởng Dong Binh Đoàn Overlord đã trở về! Thủ đô Đông Ngọc, trong một tòa nhà cổ kính cách di tích kinh thành chỉ có năm mươi mét, một ông lão bỗng đẩy cửa bước ra, không quan tâm hàng loạt quan to hiển quý còn đang cung kính xếp hàng chờ, ngồi lên xe rời đi với tốc độ nhanh nhất. Học trò thứ mười ba của Đế Sư, một trong chín vị quốc y của Đông Ngọc, Thánh Thiên Thủ Tịch Triều Mạnh trở về! Trong hội trường cung điện ở bắc Âu, một người đàn ông trẻ tuổi nho nhã đột nhiên ném quân cờ trong tay, không nói một lời nào, trực tiếp bỏ đi dưới ánh mắt kinh ngạc của vô số khán giả, từ bỏ ngôi vị quán quân cờ vua thế giới nằm trong tầm tay. Học trò thứ mười bảy của Đế Sư, Kỳ Thánh Hoàng Phúc Định đã trở về! Chính phủ Đông Ngọc, vô số ông lớn đứng đầu đều bị giật mình tỉnh dậy từ trong giấc mơ. Mọi người †ề tựu trong phòng họp, liên tục gọi điện thoại, nhìn chằm chằm bóng người có khả năng xuất hiện trong camera. “Báo cáo thủ trưởng, không ổn! Năm vạn tướng sĩ ở biên cương phía bắc không nhận được bất cứ điều lệnh nào, tự tiện rời khỏi khu vực phòng thủ, bao vây quanh thành phố Hướng Dương!” “Báo cáo thủ trưởng, có ba chiếc máy bay chiến đấu không rõ lai lịch xuất hiện trên địa phận không trung nước ta, điều tra cho thấy đây là của Dong Binh Đoàn Overlord, chúng ta có nên ngăn cản hay không? Xin chỉ thị của thủ trưởng!” “Báo cáo thủ trưởng, lấy Thần Tài Hồng Bắc Vương Chính Đăng cầm đầu, một lượng lớn tài chính đang tấn công thành phố Hướng Dương, hiện tại nền kinh tế của thành phố Hướng Dương đều bị rung chuyển.” “Thủ trưởng, mạng lưới internet của thành phố Hướng Dương đều bị tê liệt, phỏng đoán là bị hacker tấn công! Xin chỉ thị!” Từng mệnh lệnh liên tục xuất hiện, một ông lão hoảng sợ nói “Thành phố Hướng Dương? Tất cả đều là thành phố Hướng Dương?” “Tại sao lại đều đối phó với thành phố Hướng Dương nho nhỏ đó?!” “Người đâu! Điều tra cho tôi! Tôi muốn biết rốt cuộc thành phố Hướng Dương đã xảy ra chuyện gì bằng tốc độ nhanh nhất!” “Không cần điều tra… Một ông lão chỉ khoác áo khoác ngồi đằng trước ánh mắt sâu thẳm nói “Chẳng lế các ông còn chưa phát hiện sao? Những người tiến đến thành phố Hướng Dương này bao quát các ngành nghề, thoạt nhìn như không liên quan tới nhau, nhưng lại có một điểm cực kỳ giống nhau.” “Tất cả bọn họ đều là học trò của Đế Sư!” Mọi người nhất thời kinh hãi, trong đầu hiện lên bóng dáng trẻ tuổi. Không quyền không thế, không quan không chức, nhưng trong mắt những người cầm quyền của Đông Ngọc này, không ai dám kinh thường cậu ta! Học trò của Đế Sư có ở khắp thiên hạ. Nhất là ba mươi sáu hiền đồ, nếu hợp sức với nhau thì e rằng cả Đông Ngọc cũng phải kiêng ky ba phần “Chết tiệt! Chẳng phải ba năm trước Diệp Phùng đã ẩn cư ở Truyền Đạo Đường, đóng cửa không ra ngoài, trừ dạy học hoàn toàn không để ý tới thế tục rồi sao?” “Tại sao cậu ta lại đột nhiên xuất hiện tại thành phố Hướng Dương nho nhỏ đó?! “Bây giờ không phải là lúc bàn chuyện này! Học trò của Đế Sư †ề tựu thành phố Hướng Dương, chắc chắn nơi đó đã xảy ra chuyện khó lường.” “Đúng rồi, thống soái biên cương phía bắc Thiết Chinh Nhạc cũng là học trò của Diệp Phùng đúng không?” “Đúng thế, cậu ta đứng thứ năm trong số ba mươi sáu hiền đồ của Diệp Phùng.” “Gọi điện cho Thiết Chinh Nhạc cho tôi!” Chẳng mấy chốc, điện thoại đã nối máy. Cách ống nghe, ông lão vẫn có thể cảm nhận được khí lạnh tiêu điều từ bên kia. Ông lão không vô nghĩa mà hỏi thẳng “Tướng quân Thiết, Đế Sư, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?” Hoàn toàn không cần hỏi nhiều, thành phố Hướng Dương thu hút toàn là học trò của Đế Sư, vậy thì chắc chắn Diệp Phùng đã xảy ra chuyện. Bên kia im lặng một lát rồi nói “Vừa rồi, con gái của thầy suýt nữa bị người khác lấy hết máu. Mà thầy giáo vì cứu con gái đã hôn mê bất tỉnh suốt ba tiếng. Các học trò của thầy là chúng tôi tề tựu ở đây chỉ vì đòi lại công bằng cho vợ con của thầy ấy.” Nghe đến đây, ông lão khẽ run lên, sau đó hoàn toàn nổi giận. Rốt cuộc là kẻ nào lại phạm phải tội nghiệt đáng chết này? Vợ con của Đế Sư sống ở thành phố Hướng Dương vốn nên là chuyện tốt có thể mượn sức Diệp Phùng, nhưng suýt nữa, chỉ suýt chút nữa thôi, chỉ vì một kẻ vô liêm sỉ nào đó mà đã biến vùng đất ấy thành địa ngục! Ông não không hề nghỉ ngờ, nếu đêm nay Thi Nguyệt bị một chút tổn thương nào thì thành phố Hướng Dương sẽ máu chảy thành sông, nhà nhà để tang! Sau đó, giọng nói lạnh lẽo của Thiết Chinh Nhạc vang lên “Thủ trưởng, tôi khuyên ngài đừng nhúng tay vào chuyện đêm nay. Đêm nay, nhất định phải có kẻ ở thành phố Hướng Dương này trả giá vì lửa giận của thầy tôi. Ngài cũng đừng khuyên tôi, không có thầy ấy thì sẽ không có chiến thần phương bắc Thiết Chinh Nhạc! Cho dù phải vứt bỏ chức vị thống soái biên cương phía bắc, tôi cũng sẽ không rút quân!” Nói xong, anh ta trực tiếp cúp máy. Mọi người đều nghe rõ ràng cuộc đối thoại này. Một người giận tím mặt hét lên “Thiết Chinh Nhạc có ý gì vậy hả? Tự tiện điều động quân lực, cậu ta muốn tạo phản sao?! Thiết ky ở biên cương phía bắc là quân đội của Đông Ngọc, không phải là tư binh của Thiết Chinh Nhạc!” Ông lão lạnh lùng nhìn ông ta “Ông có bản lĩnh như thế, chỉ bằng ông hãy đích thân tới thành phố Hướng Dương trò chuyện với Thiết Chinh Nhạc đi!” Người kia nhất thời á khẩu không trả lời được. Chiến thần phương bắc Thiết Chinh Nhạc chính là người bước lên vô số thây cốt máu tươi, từ trăm vạn binh lính mà xông ra. Trong thiên hạ này trừ Diệp Phùng, ai dám nói chuyện với anh ta? “Vậy… Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?” “Ra lệnh cho bên dưới, tất cả lực lượng quân sự chung quanh đều dừng canh gác. Nếu có cần thì dốc hết sức phối hợp với mệnh lệnh của Đế Sư. Diệp Phùng có tư cách để tôi bỏ qua một tòa thành!” Chương 500 Khi bóng dáng của người tới dần dần xuất hiện dưới bóng đèn thì Địch Lợi Tư kinh ngạc kêu lên một tiếng “Diệp… Diệp Phùng?” “Sao… sao anh lại ở đây?” Diệp Phùng cong môi cười “Tôi không ở đây vậy nên ở đâu chứ?” “Ở nhà A Minh Hãn à?” Diệp Phùng nhẹ nhàng lắc đầu khà, nếu như tôi đoán không nhầm thì ông chính là người của đại vương tử Trát Mộc Lí nhỉ?” “Thiên Triều chúng tôi có một câu nói, gọi là biết mình biết ta trăm trận trăm thắng” “Ông cho rằng bỏ tiền ra để mua chuộc quản gia của A Minh Hãn khiến ông ta gọi điện thoại lừa tôi đi mất sau đó bắt cóc vợ tôi thì có thể uy hiếp được tôi sao?” “Nhưng ông không hề biết rằng đối với bình pháp của Thiên Triều chúng tôi thì tam vương tử còn thông thạo hơn các người nhiều. “Ông sắp xếp người ở bên cạnh A Minh Hãn thực ra anh ta đã sớm biết điều đó rồi. Mỗi lần có thông tin gì báo tới các người đều là những chuyện mà A Minh Hãn muốn các người biết mà thôi” Nghe thấy thế mà Địch Lợi Tư trợn tròn mắt ra. Thì ra trăm phương ngàn kế mà bọn họ nghĩ ra, không ngờ rằng trong mắt đối phương lại chỉ là một câu chuyện cười. Ông ta phải lập tức đi tới tìm đại vương tử ông ta nhất định phải nói chuyện cho đại vương tử biết mới được. Diệp Phùng có thêm A Minh Hãn thì thế lực hiện tại đã không phải là người mà đại vương tử có thể đối phó được rồi. Không thể không nói Địch Lợi Tư chính là một thuộc hạ rất tốt, tới lúc này rồi mà ông ta vẫn nghĩ tới chủ của mình. Còn Nhiếp Binh khi cảm nhận được sát khí nồng nặc của Diệp Phùng thì cũng không trụ được nữa. Giây phút này anh ta mặc kệ thân phận của Địch Lợi Tư là gì, anh ta một tay nắm lấy cổ áo ông ta tức giận hét lên “Địch Lợi Tư “Con mẹ mày mau nói thật cho tao. “Cái người ở Thiên Triều tên là Diệp Phùng này rốt cuộc có thân phận như thế nào?” Ồ? Gây chuyện với tôi mà lại không biết rõ thân phận của tôi à?” Diệp Phùng nhìn Nhiếp Binh sau đột nhiên cười”Nếu đã như thế thì tôi xin tự giới thiệu một chút vậy.” “Tôi là Đế sư của Thiên Triều tên là Diệp Phùng. Bùng. Nhưng một tia chớp nổ lên giữa trời, Nhiếp Binh sững sờ tại chỗ. Một trận ớn lạnh lan tỏa toàn thân như kiểu đang bị rơi xuống hầm băng. Vừa nãy anh ta đã làm gì? Muốn bắt người phụ nữ của để sư ư?Con mẹ nó chẳng phải là đang chế mình sống quá lâu cho nên đang tìm cái chết sao? Bich. Một quyền đấm Địch Lợi Tư bay ra xa, gương mặt của Nhiếp Bình tràn đầy tuyệt vọng, hai mắt của anh ta tức giận như phun ra lửa “Địch Lợi Tư.” “Con mẹ mày đồ khốn khiếp. “Mày cố tình lừa tao. Sau đó Nhiếp Binh quay đầu lại nhìn gương mặt lạnh lùng của Diệp Phùng, anh ta hít một hơi sâu. Tuy rằng đây là lần đầu tiên anh ta gặp Diệp Phùng, nhưng mà đối với danh tiếng của anh ấy thì Nhiếp Binh đã nghe quen tai rồi. Tuy rằng Dong binh đoàn Venom có một vị trí nhất định trong mảnh đất xã hội đen nhưng mà thế lực đứng thứ nhất ở đó vẫn thuộc về Vương Khinh Lâm cũng chính là học trò của người này. Ra tay với Diệp Phùng thì không cần người khác động tay mà chỉ cần một mình Vương Khinh Lâm thôi cũng đủ khiến anh ta sống không bằng chết rồi. Thân là một công ty lính đánh thuê nên không ai rõ bằng anh ta sự đáng sợ và khủng bố của Vương Khinh Lâm. Chết tiệt. Nhiếp Binh rất tuyệt vọng, anh ta trực tiếp quỳ xuống trước mặt Diệp Phùng khóc lóc nói “Đế sư đại nhân, tôi cũng chỉ là bị lừa mà thôi.” “Nếu như tôi biết người mà tên khốn Địch Lợi Tư muốn tôi đối phó là anh thì có cho tôi ba lá gan tôi cũng không dám có một phần bất kính nào cả. Nhìn bộ dạng rơi nước mắt của anh ta thì khỏe môi của Diệp Phùng hơi cong lên “Không sao, tôi tha cho anh.” Nhiếp Binh chết kinh. Giống như việc anh ta đang nghe thấy một chuyện rất khó tin, anh ta nghi ngờ nhìn Diệp Phùng “Anh… anh nói thật sao?” “Bồn để sự trước giờ không biết nói dối” Nhiếp Binh hít sâu một hơi, sau đó bò dậy vội vã muốn rời đi. Nhưng trong đáy mắt của anh ta lóe lên một tia hận thù sâu sắc. Diệp Phùng hiện tại anh rất mạnh tôi không phải là đối thủ của anh. Nhưng ngàn vạn lần đừng để tôi có cơ hội nếu không tới lúc đó ông đây sẽ rửa nỗi nhục này gấp trăm nghìn lần và sẽ tàn nhẫn hơn. Nhiếp Binh đứng dậy thử bước hai bước lại nhìn thấy Diệp Phùng vẫn đứng im ở chỗ đấy không hề đuổi theo anh ta cho nên anh ta cũng yên tâm vội vàng rời đi. Nhưng mà chưa đi được mấy bước thì bóng dáng của Nhiếp Bình lại lùi lại về sau. Trước mặt anh ta chính là người đàn ông mặc áo khoác màu trắng đang chăn trước mặt anh ta. “Chính là anh đã khiến tên hề bị thương thành bộ dạng này? Người đàn ông mặc áo khoác màu trắng gương mặt lạnh băng đáng sợ. “Đế để sư đại nhân, anh có ý gì chứ?” “Chẳng phải anh nói sẽ bỏ qua cho tôi sao?”Nhiệp Bình nhìn về phía Diệp Phùng. Mà người phía sau lại dùng ánh mắt vô tội nhìn anh ta. Tôi nói rằng tôi sẽ bỏ qua cho anh chứ tôi đầu có nói người khác cũng sẽ bỏ qua cho anh chứ. Anh Đồng tử của Nhiếp Binh co rút lại, khi anh ta cảm nhận được sát khí tỏa ra từ người đàn ông áo trắng kia lại khiến anh ta nhớ tới những thủ đoạn giết người tàn nhẫn vừa nãy khiến Nhiếp Bình nhất thời điên rồ lên “Diệp Phùng, anh đường đường là một đế sư mà lại nói không giữ lời sao?” “Khà khà, xem ra anh vẫn chưa hiểu rõ tình hình trước mắt rồi. Diệp Phùng chỉ tay về phía ba người kia và lạnh nhạt nói “Tôi lại giới thiệu cho anh mộtchút vậy.” “Bọn họ không phải là học trò của tôi.” “Họ là những sát thủ hàng đầu tới từ Cửu Lang của Thiên Triều, anh có thể gọi bọn họ là Cửu Lang” Đúng thế, lần này Diệp Phùng không hề mang theo học trò của mình. Nhưng từ lúc chủ nhân của Cửu Lang đưa tín vật cho anh thì anh thuận lợi trở thành chủ của Cửu Lang. Nhóm những người có thực lực mạnh mẽ mà lại giỏi che giấu thân phận này trở thành vệ sĩ giỏi nhất của Diệp Phùng. “Không! Anh không thể giết tôi, anh không thể giết tôi.” Trong đôi mắt của Nhiếp Binh lóe lên tia hoảng loạn, anh ta không kìm được lùi về Phùng hơi nghiêng đầu một chút “Nếu như anh đã tới đây để giết tôi vậy thì tại sao tôi lại không thể giết anh?” “Diệp để sư, tôi sai rồi. Tôi thật sự biết mình sai rồi.” Đối diện với sự cầu xin của anh ra thì Điệp Phùng lạnh nhạt mở miệng nói “Có những lúc không phải anh cứ xin lỗi là người khác nhất định sẽ chấp nhận. “Anh” Nhìn bộ dạng không nhường bước của diệp Phùng thì trong đôi mắt của Nhiếp Binh lóe lên sự điên cuồng”Diệp Phùng anh đừng có mà ức hiếp người quá đáng.” “Tôi nói cho anh biết Dong binh đoàn Venom của tôi còn có hàng trăm nghìn anh em và các cao thủ hàng đầu.“Ồ ? Thế thì sao?” Diệp Phùng lạnh nhạt trở “Sao ư? Đôi mắt của Nhiếp Bình hung hãn “Nếu anh dám động vào một sợi lông của tôi thì các anh em của tôi nhất định sẽ báo thù cho tôi.” “Tôi không tin rằng đối diện với sự báo thù của hàng trăm người mà anh và người nhà của anh vẫn an toàn sống sót. Ai mà biết được Diệp Phùng lại hơi vểnh khỏe môi lên “Vậy nếu tôi không giết anh thì anh có báo thù lại tôi không?” Một câu nói này khiến biểu cảm trên mặt Nhiếp Binh chết khiếp. Từ trước tới giờ Nhiếp Binh anh ta là một người có thù tất báo, giờ mọi chuyện đã nhảo loạn như thế này rồi, Nhiếp Binh làm sao có thể thời trên mặt anh ta hoảng loạn, vừa muốn nói cái gì đó thì Diệp Phùng lại tiếp tục nói “Anh ngàn vạn lần đừng có nói với tôi rằng chỉ cần tôi tha cho anh thì anh sẽ không trả thù tôi nhé, tôi không tin đầu. Mà cho dù lời anh nói có là thật đi chăng nữa thì tôi cũng sẽ không tin đầu.” Một câu nói này thôi khiến con đường sống của Nhiếp Bình hoàn toàn bị chặn mất. Nhìn đối thủ từng bước một tiến về phía mình thì cuối cùng Nhiếp Binh cũng cảm nhận được cái chết đang bị đe dọa, nó đang đến gần bản thân. “Anh.. anh không được tới đây. Tôi là lão đại của Dong binh đoàn Venom, tôi còn có một người anh trai nữa, anh ấy… Khu!Đột nhiên từ bụng truyền tới một trận đấu nhỏi, khóe miệng Vu Thọ nhếch lên sự tàn nhẫn “Da của anh, tôi lấy vậy.” Chương 19 Hào môn cao quý? Lúc này, trên sân khấu trung tâm ở Thanh Gia, ngay khi kiệu Phượng Tơ Vàng được khiêng đến giữa sân khấu, đột nhiên một chùm pháo hoa khổng lồ nổ tung trên bầu trời. Khi thấy pháo hoa biến thành dung nhan xinh đẹp của Hà Tố Nghi, Thi Nguyệt vui sướng kéo †ay cô “Mẹ mau nhìn kìa! Đó là mẹ, là mẹ đấy! Mẹ, mẹ thật xinh đẹp!” Thấy gương mặt của mình trên bầu trời, Hà Tố Nghi hoảng hốt. Lễ cưới lộng lẫy này là thuộc về mình sao? “Mời chú rể đến!” Tiếng kêu to rõ vang lên, mọi người hoàn hồn lại, chỉ thấy ngay chính giữa sân khấu, một người đàn ông chậm rãi quay lưng lại. Anh mặc hỷ phục màu đỏ rực, diện mạo hiên ngang, mỉm cười nhàn nhàn nhìn cô gái ở cách đó không xa, ánh mắt tràn đầy dịu dàng. Diệp Phùng, đúng là Diệp Phùng! Thấy Diệp Phùng thật sự xuất hiện, tia hy vọng cuối cùng trong lòng mẹ con Điền Vân hoàn toàn biến thành tro tàn. Nhìn người đàn ông trước mắt mình, vành mắt Hà Tố Nghi ướt át. Hôm nay, tất cả những †hứ này đều thuộc về cô. Vào ngày xinh đẹp nhất của cuộc đời, Diệp Phùng đã cho cô sự tôn quý nhất thiên hạ này. “Nay có chàng nhà họ Diệp, cưới nàng nhà họ Hà. Từ nay về sau, hai bên kết thành phu thê, cùng nhau đi đến cuối đời. Tôi tuyên bố ngày lành giờ đẹp đã đến, mũ phượng khăn quàng bưng lên!” Theo tiếng nhạc hùng hồn vang vọng, mười thiếu nữ mặc đồ cổ trang bưng một bộ khăn quàng màu đỏ hoa lệ bước lên sân khấu. Trong ánh mắt hâm mộ của mọi người, Hà Tố Nghỉ đội mũ phượng, khoác khăn quàng đỏ trên vai, xinh đẹp không gì sánh bằng, có thể nói là nghiêng nước nghiêng thành. “Thật sự rất xinh đẹp!” “Nếu tương lai lễ cưới của tôi cũng được †ổ chức thế này thì tôi sẽ hạnh phúc chết mất!” “Ha ha, nằm mơ đi, lễ cưới này tính bảo thủ chắc phải tốn ít nhất 300 tỷ, hơn nữa quân đội phong tỏa thành phố, trăm thành cùng chúc, không đơn giản chỉ có tiền là làm được.” “Cô cả nhà họ Hà đúng là bay lên đầu cành thành phượng hoàng.” “Đúng thế, so với người ta, nhìn Hà Tố Di mà xem. Tôi chướng mắt gương mặt ngạo mạn của cô ta từ lâu rồi! Cứ tưởng mình giỏi lắm ấy!” “Hà Tố Nghỉ mới là tiểu thư khuê các chân chính, so với người ta, Hà Tố Di đúng là gái nhà quê Tiếng bàn tán của mọi người đương nhiên cũng lọt vào tai Hà Tố Di. Sắc mặt cô ta trầm xuống, siết chặt nắm tay, móng tay bấm vào thịt mà cũng không thấy đau. “Hà Tố Nghi! Con tiện nhân này! Tiện nhân! Dựa vào đâu mà mày lại may mắn như thế! Dựa vào đâu mà tao vốn nên được mọi người tâng bốc, cuối cùng lại thành trò cười? Tất cả vốn nên thuộc về tao! Thuộc về tao!” Đúng lúc này, một giọng nói kiêu ngạo vang lên “Tránh ra! Tránh ra cho bổn thiếu gia!” Sau đó Chu Bằng, bạn trai của Hà Tố Di kiêu ngạo bước đến trước mặt Hà Tố Dị, nói “Tố Di, xin lỗi em, không biết hôm nay lãnh đạo nào bị động kinh, chặn hết các tuyến đường lớn trong thành phố Hướng Dương. Anh tốn rất nhiều công sức mới chạy tới đây, không chậm trễ thời gian đính hôn của chúng †a chứ?” Thấy bạn trai đã đến, Hà Tố Di lập tức có chỗ dựa hơi, lập tức nắm tay anh ta, ghen ty nhìn Diệp Phùng và Hà Tố Nghi trên sân khấu “Anh yêu, anh đến đúng lúc lắm! Anh mau đuổi hai đứa tiện nhân kia xuống đi! Nghỉ lễ đính hôn của em cũng muốn tổ chức ở chỗ đó!” Chu Bằng ngẩng đầu lên thì thấy trên sân khấu chính là Diệp Phùng và Hà Tố Nghi. Anh †a vừa chạy tới nên không thấy cảnh tượng rúng động kia, lập tức nhếch môi cười “Em yên tâm. Chẳng qua chỉ là hai đứa phế vật mà thôi, em cứ nhìn anh đây!” Sau đó anh ta sải bước đến trước mặt Diệp Phùng, nhìn họ từ trên xuống dưới, nở nụ cười khinh thường “Chậc chậc, không ngờ loại thất nghiệp lang thang như mày mà cũng chịu chi đấy chứ. Thuê hết bộ đồ này tốn không ít tiền đâu đúng không? Cố đấm ăn xôi để làm gì? Cũng không chịu nhìn xem, nơi này là nơi là lũ phế vật chúng mày có thể ở đây sao?” Anh ta móc một xấp tiền mặt từ trong túi áo, ném lên người Diệp Phùng “Bổn thiếu gia muốn nơi này, hai đứa chúng mày tìm khách sạn nào đó làm cho xong là được, tiền thừa coi như là tiền mừng cưới của tao!” Diệp Phùng ngẩng đầu, lạnh lùng nói “Hôm nay là ngày vui của tôi và Tố Nghỉ. Tôi không muốn tức giận. Cút!” Chu Bằng sửng sốt, sau đó giận tím mặt “Mẹ kiếp! Một thằng phế vật thất nghiệp như mày mà cũng dám mắng tao hả? Mày tin tao đập chết… Bịch! Còn chưa kịp nói xong thì một người bỗng lao ra từ bên cạnh Diệp Phùng, giơ chân đá Chu Bằng bay ra ngoài. Sắc mặt Vương Khinh Lâm tràn đầy sát khí “Thằng chó, mày dám lải nhải thêm câu nào nữa, tin tao đưa mày đi gặp tổ tiên luôn không?” Hà Tố Di kinh hô, vội đỡ Chu Bằng dậy “Anh yêu, anh không sao chứ?” Chu Bằng đẩy cô ta ra, vẻ mặt dữ tợn, bị đá bay ngay trước mặt công chúng khiến kẻ vô cùng thể diện như anh ta hoàn toàn điên cuồng. “Phản! Đúng là làm phản rồi! Mày với thằng Diệp Phùng nghèo kiết xác kia là một nhóm đúng không? Thứ hạ đẳng như mày mà cũng dám đánh tao à? Hôm nay tao sẽ cho mày biết cái gì gọi là sự cao quý của người thượng đẳng!” Ngay sau đó, anh ta gọi một cú điện thoại “Ba, ba mau tới đây đi! Con trai ba bị một đám người hạ đẳng đánh!” Cúp điện thoại xong, Chu Bằng chỉ vào những người chung quanh Diệp Phùng “Một đám phế vật dưới đáy xã hội, tao sẽ cho chúng mày biết đối mặt với quý tộc thượng đẳng như bổn thiếu gia đây, chúng mày chỉ là lũ kiến hôi bị đạp dưới chân mà thôi!” Ngay sau đó, tiếng bước chân ồn ào vang lên, kèm theo đó là giọng nói vô cùng ngạo mạn “Tránh ra, đều tránh ra cho tao!” Một đám vệ sĩ áo đen thô lỗ đẩy khách khứa ra hai bên, sau đó một người đàn ông trung niên trông hơi giống Chu Bằng ngạo mạn bước tới. Thấy người này, Chu Bằng sung sướng nói “Tố Di, em thấy gì chưa? Ba anh đã đến rồi. Bọn phế vật này sẽ phải trả giá nhanh thôi!” Ánh mắt Hà Tố Di sáng lên, nhìn Hà Tố Nghi bằng ánh mắt độc ác “Anh yêu, em tin anh. Hôm nay em nhất định phải đạp con tiện nhân Hà Tố Nghi kia dưới chân.” “Đứa nào? Đứa nào dám đánh con trai của Chu Thiên Hùng tao đây?” “Ba! Là chúng nó!” Chu Bằng tàn nhẫn chỉ vào đám Diệp Phùng “Chính là lũ hạ đẳng này đây!” “Thật can đảm!” Chu Thiên Hùng thậm chí chẳng buồn liếc nhìn, bởi vì trong mắt ông ta, mình đường đường là gia chủ nhà họ Chu ở thủ đô, ở thành phố Hướng Dương nho nhỏ này dù trâu bò đến mấy thì cũng chỉ là một đám quê mùa chưa từng trải đời mà thôi. “Bổn gia củ cho lũ hạ đẳng chúng mày một cơ hội, quỳ trước mặt con trai tao, van xin nó tha thứ! Nếu nó chịu tha thứ cho chúng mày thì tao sẽ thiện tâm tha cho chúng mày một lần, nếu nó không chịu… Hừ! Tao sẽ cho lũ hạ đẳng chúng mày biết cái gì gọi là sự tôn quý của danh gia vọng tộc!” Nói xong, Chu Thiên Hùng kiêu ngạo ngẩng cao đầu. Nhưng không có tiếng van xin tha thứ hay nịnh nọt trong tưởng tượng mà thay vào đó là một giọng nói lạnh lẽo “Ha ha, danh gia vọng tộc nhà họ Chu, đúng là hách dịch quá nhỉ!” “Gia chủ Chu, chỉ bằng để Trương tôi thử xem danh gia vọng tộc của ông tôn quý cỡ nào nhé?” Chu Thiên Hùng sửng sốt. Sao giọng nói này lại quen tai đến thế? Ông ta vội quay sang nhìn, suýt nữa kinh ngạc rơi cằm “Chủ… Chủ tịch Trương, sao lại là ngài?” “Diệp Phùng, tôi van anh, cứu Thi Nguyệt với!”“Con gái anh sắp bị họ rút cạn máu tươi rồi!”“Van anh cứu con bé đi! Cứu con bé đi!”“Bọn tôi đang ở bệnh viện Từ Nhân thành phố Hướng Dương...”Điện thoại đột nhiên bị cắt ngang, không còn có giọng nói...“Đây... Đây là giọng của Tố Nghi?”Trên bục giảng, người đàn ông vốn còn nho nhã bỗng chốc bùng nổ sát khí ngập trời, lan tràn khắp phòng học. Con gái của mình?!Con gái của Diệp Phùng ta đây ư?“Tố Nghi!” Diệp Phùng vội nói “Thi Nguyệt mất máu quá nhiều, nếu còn kéo dài thời gian thì con bé sẽ nguy hiểm tới tính mạng! Chúng tôi đều là máu gấu trúc hiếm thấy, chỉ khi nào tôi truyền máu cho con bé thì mới có thể cứu nó! Hãy tin tôi, Thi Nguyệt cũng là con gái của tôi mà”

truyen thien su tai xuat